[Chương 14-2] Gặp gỡ một lão công nhỏ hơn ngươi


Chương 14: Chuyện ma lúc nửa đêm

2556879282446328939_440x440_220

 (Có chỉnh lại xưng hô, cụ thể là bỏ ngươi-ta, mấy chương trước đang trong tình trạng sửa chữa nên chưa cập nhật được, bọn tui sẽ cố gắng sửa lại xưng hô bơi trong mấy trăm trang word đó ; ___ ; sorry )

“Trong phòng Phỉ Phỉ có xác người sao? Đừng trêu nhau vậy chứ !” Qủa Lâm ngơ ngác lay tay Phỉ Phỉ “Phỉ Phỉ, cậu nói gì đi! Không phải như họ nói đúng không!? Nếu có cậu đã gọi cảnh sát rồi, bọn họ đang nói đùa đúng không !!? Nói đi Phỉ Phỉ !!! Tiếp tục đọc

[Chap 14] 419, nhật kí tuổi thanh xuân điên cuồng.


Chapter 14 : Jung phu nhân, bà được toại nguyện rồi !

 

Vẫn là một nhà triết học uyên bác đã từng nói, cuộc đời con người ta, không có chí sẽ chẳng có gì đáng mừng cả, không có chí hướng cao cả thì sẽ không thể nào thành công được, một khi đã xác định rõ thứ mà mình theo đuổi thì nhất định phải kiên trì cho đến cùng, cố gắng hết mình, dũng cảm tiến lên không chịu khuất phục, có đạt được mục đích rồi cũng quyết không dừng lại ( Không sai ! Triết gia vĩ đại đó chính là tác giả tôi đây ……) Tiếp tục đọc

[Chương 11] Trượt chân


Chương 11

Chung Minh trong lòng âm thầm mắng, trách không được ngày hôm qua tên kia nói linh tinh cái gì mà “ngạc nhiên”, nguyên lai. . . . . . Rõ ràng đã sớm biết, cũng không nói cho mình một tiếng, thật sự là đại đại hỗn đản mà! Y một bên chạy chạy một bên tìm kiếm thân ảnh Đoạn Vô Văn, nhìn xung quanh tất nhiên là không rảnh nhìn đường, không lưu ý liền đâm phải một người.

“Ôi!” Một thanh âm kiều mị lẳng lơ hô một tiếng, “Đau quá!”

Chung Minh chỉ cảm thấy hoa mắt, ngã ngồi trên mặt đất, theo bản năng đến nâng người ta dậy: “Thật có lỗi, ta chạy quá mau, ngươi không sao chứ?” Tiếp tục đọc

Chương 52-53-54: Tia nắng ban mai


Chương 52:

Đầy cõi lòng mong mỏi được nhìn thấy người yêu, Trần Tố nhanh chân chạy vào nhà. Vừa mở cửa, không ngờ lại được đối diện với gương mặt sáng bừng của mẹ, phản ứng đầu tiên của Trần Tố lúc này không gì khác, chính là: Vương Tuấn còn sống không a ?!

Trần Tố không nói chuyện của mình cho gia đình đương nhiên không phải vì muốn giấu diếm, mà là thật sự sợ một khi mẹ mình bốc hỏa , lúc ấy thì chẳng gì có thể nói được nữa ! Tiếp tục đọc

[Chương 10] Trượt chân


Chương 10

 

“Uy. . . . . . Từ từ. . . . . . Ngươi bình tĩnh một chút. . . . . .” Bị ném lên giường, thiếu niên liền cuộn tròn người đến nhỏ nhất có thể rồi lui vào góc giường, tận lực kéo giãn khoảng cách với người nào đó đứng ở đầu giường trừng trừng mắt nhìn, bày ra vẻ hổ báo nanh ác hù người. “Ta vừa rồi chỉ là vui đùa một chút thôi, ngươi cần gì phải. . . . . . nghiêm túc. . . . . .như thế”

 

“Vui đùa một chút?” Đoạn Vô Văn ngoài cười nhưng trong không cười nhếch nhếch khóe miệng. Tiếp tục đọc

Chương 49-50-51: Tia nắng ban mai


 

Chương 49:

Khởi đầu cho mọi chuyện, là lời đồn xuất phát từ trên thị trấn, rồi cứ thế, câu này tiếp câu kia, lời này tiếp lời kia cho đến tận bây giờ.

Lúc đó, nơi nơi đều vì dư chấn của dịch bệnh mà mọi hoạt động rơi vào trạng thái ngưng trệ. Mọi người ngày ngày bận rộn là thế, hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi dài như vậy, đương nhiên trong lúc bệnh dịch tràn lan thì không thể chọn cách đi du lịch rồi, một khi mà gặp chuyện không may, chỉ sợ mất nhiều hơn được, tuyệt đối không thể. Cho nên đa số mọi người đều lựa chọn về với ông bà. Tiếp tục đọc